Tối nay chạy xe về nhà, khi dừng đèn đỏ tôi phải ngoái đầu lại

Chưa bao giờ như bây giờ, những vụ tai nạn thảm khốc lại tràn ngập khắp các mặt báo như những tháng vừa qua. Những vụ tai nạn mà ở đó, người chết vì dừng đèn đỏ. Những người có trách nhiệm với pháp luật, những người có gia đình phía sau và tương lai phía trước.

Đó là những người chồng đang vất vả ngược xuôi hoàn thành nốt công việc để về với bữa cơm gia đình. Đó là những người mẹ của những học sinh sinh viên đang ngồi trên giảng đường, những người mẹ mang theo niềm hi vọng nhìn ngắm con mình trưởng thành. Đó là những người đang ở độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời, đang là niềm kì vọng của cả gia đình. Đau lòng hơn cả, đó là những người vô tội.

Chiều nay khi đọc tin tức về vụ tai nạn, anh bạn đồng nghiệp quay qua tôi và tặc lưỡi nói: “Sau vụ tông xe ở Hàng Xanh, giờ đi đường dừng đèn đỏ anh luôn tập trung nhìn mọi thứ phía sau qua kiếng chiếu hậu và tấp sát lề cho an toàn”. Khi đó tôi còn nghĩ thầm trong bụng, từ khi nào mà việc dừng đèn đỏ lại khiến chúng ta căng thẳng đến như vậy.

Và rồi tối nay trên đường về nhà, tôi căng thẳng thật. Tôi dừng đèn đỏ bốn lần và lúc nào cũng phải ngoái đầu lại trong tâm trạng nơm nớp lo sợ. Tôi sợ mình là nạn nhân của một vụ liên đới. Tôi sợ mình trở thành người tàn tật hoặc ra đi vĩnh viễn chỉ vì vô tình cùng đường với một kẻ vô trách nhiệm nào đó. Tôi sợ ngày mình bước ra khỏi nhà và mãi không trở về, như những nạn nhân trong vụ tai nạn chiều nay ở Long An.

Nhiều người ra đi chỉ vì đi cùng đường với kẻ vô trách nhiệm

Tất cả chúng ta đều sợ. Nhưng nỗi sợ ấy đôi lúc bị lấn át bởi những cuộc vui chén chú chén anh. Đôi lúc nỗi sợ ấy bị xem nhẹ vì những dòng tin nhắn, những cuộc điện thoại trong lúc chạy xe. Nỗi sợ ấy bị xem nhẹ bởi sự vô trách nhiệm. Chúng ta đều sợ chết nhưng cũng đều khinh thường nó, chỉ cho đến khi nó đã cận kề bên cạnh.

Anh bạn tôi bảo “Người Việt mình nhiều người điếc không sợ súng. Họ khua tay cười hề hề cuối mỗi cuộc nhậu bảo rằng họ chạy xe được. Họ khoe rằng họ chạy xe được liên tục cả ngày cả đêm mà chẳng cần nghỉ ngơi như một điều gì đó đáng tự hào. Người Việt mình điếc không sợ súng, họ chạy nhanh hơn khi đèn vừa chuyển đỏ và vụt chạy ngay đi khi nó chưa kịp chuyển xanh.”

Và nhiều người cho rằng đó là một chuyện bình thường. Những cái “bình thường” ấy của những kẻ vô trách nhiệm vô tình trở thành một thứ mầm mống hiểm hoạ cho xã hội. Sự vô trách nhiệm ấy biến thành thần chết, tước đi mạng sống của chính họ và liên đới tới cả những người vô tội khác. Hai chữ “liên đới” thật đau đớn. Nhưng sẽ chẳng đau đớn đến thế nếu thay vào đó là hai chữ “trách nhiệm”.

Nếu như chúng ta có trách nhiệm hơn với chính mình, với gia đình phía sau, với tương lai phía trước và với những người khác thì sẽ chẳng còn những chuyện đau đớn ấy. Đó đơn giản là việc trách nhiệm hơn với ly bia ta nâng cùng bạn bè, bắt taxi về sau mỗi cuộc vui. Hay chỉ là việc bảo trì kĩ càng xe cộ trước mỗi chuyến hành trình. Hay chỉ là đi chậm hơn một chút, quan sát kĩ hơn một chút.

Đó đơn giản chỉ là việc chúng ta tôn trọng hơn mạng sống của chính mình.

 

 

Leave A Reply